Thứ Bảy, 3 tháng 1, 2026

Cơ thể với những vết sẹo chằng chịt

 Tôi sinh năm 1995, năm nay cũng ngót gần 31 rồi. Tôi đã trải qua 2 lần đại phẫu; một lần khi tôi còn bé tí, 3 tháng tuổi tôi mổ lồng ruột; một lần cách đây 2 năm, tôi mổ cắt kén khi phổi to bên phổi trái - cái kén này tình cờ phát hiện trong 1 lần tôi đi khám sức khỏe định kì. Cơ thể với 2 vết sẹo lớn nhưng đối với tôi nó không ảnh hưởng đến cuộc sống của tôi, tôi vẫn khỏe mạnh và sinh hoạt bình thường. Điều mà tôi muốn nói đến là những vết sẹo trong tầm hồn tôi, nó cũng nhiều không kém và khó lành vô cùng. Những vết sẹo trong tâm hồn vẫn là những vết sẹo gây nhiều ảnh hưởng đến cuộc sống nhất, nó gây ra những biến đổi trong tính cách và cách hành xử của tôi một cách sâu sắc, kéo dài và đau đớn âm ỉ.

Sống từng ấy năm cuộc đời, tôi đã nếm trải nhiều cay đắng tủi nhục, cũng như những niềm vui và niềm hạnh phúc. Nhưng những điều vui vẻ thì ít, đau khổ thì quá nhiều nên không đủ để cân bằng; mà cũng một phần những thứ đau khổ sẽ được ghi nhớ sâu đậm hơn là những niềm vui chớp nhoáng. Những sự kiện đau buồn xảy ra, một vết sẹo lại được khắc vào tâm hồn; càng đau khổ nhiều, vết sẹo càng sâu và to lớn. Thật đúng là một con người xấu xí nếu bạn nhìn vào tâm hồn của tôi. nó giống như 1 cái cây sần sùi toàn vết sẹo cắt ngang dọc, gốc cây thì lung lay, thân cân thì lùn và tán thì hơi úa.

Gia đình tôi hồi xưa rất nghèo, bố mẹ tôi đều là nông dân và lao động tự do nên việc đặt hi vọng vào 2 đứa con trai là con đường sáng duy nhất của họ. Học là con đường mà những người nghèo như nhà tôi thấy là con đường duy nhất có thể giúp chúng tôi vươn lên. Áp lực học hành, bố mẹ thì lúc nào cũng gây sức ép về con đường học vấn và những kì vọng về 2 ông con trai có thể làm giàu từ việc học hành sau này, điều này vô tình gây cho không chỉ tôi và anh trai tôi vết sẹo lớn về việc thoát nghèo làm giàu. Rồi bà nội tôi bị ung thư dạ dày rồi mất, vết sẹo vô cùng lớn trong cuộc đời tôi. Tôi được bà chăm sóc như con từ bé, sau khi bà bị bệnh tôi đã phải chứng kiến quá trình bà tôi vật lộn với căn bệnh quái ác và sau đó mất trong sự đau đớn. Ám ảnh vô cùng và đau khổ vô cùng lên tâm hồn tôi. Rồi một lần tôi bị gia đình bỏ rơi trong một sự kiện lúc tôi học lớp 9; tôi cũng không muốn kể, vì nó là một sự xấu hổ lớn của tôi làm tôi bị rơi vào sự lạc lõng trong khoảng thời gian rất dài sau đó.

Thời gian dần trôi, nhiều người trong gia đình nội ngoại tôi qua đời, mỗi người mất đi giống như một mảnh kí ức bị vỡ vụn, mỗi lần nghĩ đến là thấy đau lòng. Sinh tử là không tránh khỏi, nhưng những cuộc chia tay trong đau đớn của bệnh tật thật đau đớn và đáng sợ vô cùng.

Ông nội tôi tuần rồi có đi khám bệnh do huyết áp cao, đau đớn thay chụp cắt lớp lại cho ra kết quả một khối u to ở phổi phải. Thằng con lớn của tôi thì cách đây vài tuần có thức dậy lúc 3h sáng và khóc không ngừng, vợ tôi ngay đêm đó cũng mơ cụ mất. Ở quê thì bà cô trong họ đi xem thầy có bảo trong họ có tang. Bạn nghĩ sao? Tôi thì thấy chuẩn bị thêm những mảnh kí ức sắp bị vỡ vụn và nó chắc chắn sẽ gây ra cho tôi những vết sẹo lớn tiếp theo.


Thứ Ba, 16 tháng 12, 2025

Bỏ lại quá khứ, hướng tới tương lai

Hà Nội những ngày nay ô nhiễm khủng khiếp. Với một người có lá phổi nhạy cảm và không được khỏe như tôi thì đó là một thảm họa. Tôi thì không quá bận tâm về vấn đề ô nhiễm lắm, bởi vì tôi cũng hiểu một quy luật: Kinh tế phát triển quá nhanh, ô nhiễm là khó tránh khỏi. Công ty tôi làm ở khu vực Liễu Giai, còn nhà tôi thuê ở tận cầu Đông Trù (tòa Euro window), cách nhau tới tận 22KM nên thành ra mỗi lần đi làm là như đi du lịch. Việc đi làm hàng ngày qua một loạt các công trình đang xây, ô nhiễm bụi mù mịt, đường xá thì nhiều sỏi đá với ổ gà thật là nhiều nguy hiểm. Nhưng nhìn những công trình hiện đại, đẹp đẽ đang dần xuất hiện làm tôi cảm thấy thêm tự hào và niềm tin về một tương lai tươi sáng sắp tới.

Tôi đã đọc được một bài báo gần đây, bài báo đó nói rằng: Việt Nam là một trong những quốc gia hiếm hoi thoát nghèo chỉ trong một thế hệ. Chắc ai lứa 6x đến 9x sẽ rõ nhất về những sự thay đổi trong nền kinh tế nước nhà. Tôi cũng là một đứa trong lứa 9x, đã từng trải qua gia đoạn khó khăn vô cùng của những năm 2000, mặc dù thời điểm đó kinh tế cũng đã khá hơn rất nhiều. 

Gia đình tôi ở quê, bố mẹ làm nông nghiệp, lúc đó nhà tôi có 6 người: Ông bà nội, bố mẹ, tôi và anh trai. Làm nông thì không đủ ăn, có thóc gạo ăn thôi chứ tiền nong chi tiêu phải làm việc khác để kiếm ra. Bố tôi vật lộn với công việc làm thuê để kiếm tiền, thời đó bố tôi làm phụ xây ở trên Hà Nội; ông Nội tôi có lương hưu, nhưng ông nát rượu, gia đình lục đục nhiều và số tiền của ông ngoài mua rượu thì cũng chả đủ chi tiêu. Thời đó ngoài đồng bắt cua cá vẫn còn nhiều, bà tôi và tôi vẫn đi mò cá, ốc thường xuyên ở các mương máng để bán lấy tiền mua thịt, ngoài ra nhà tôi còn nuôi bò, tính ra một năm đẻ một lứa bán cũng được kha khá tiền. Cuộc sống tuy thiếu thốn nhưng vẫn là những năm tôi cảm thấy hạnh phúc nhất, được ông bà bố mẹ che chở, sống vô lo vô nghĩ.

Tôi không muốn kể quá sâu về sự khó khăn của gia đình tôi những năm cuối 90 đầu 2000, dù sao nó cũng qua rồi, nghĩ lại lại cảm thấy đau lòng. Nhìn thấy đất nước phát triển mạnh, các bác bên trên đặt mục tiêu năm 2045 Việt Nam sẽ trở thành một quốc gia thu nhập cao, văn minh hiện tại. Tính ra lứa 8x với 9x sẽ là lứa tuổi được chứng kiến toàn bộ quá trình phát triển của đất nước từ nghèo khó đi lên hiện đại hóa. Lứa tuổi của bọn tôi đã trải qua những gì: Khủng hoảng kinh tế 2008, thương mại Mỹ - Trung 2018, Covid 19 - 2019 .... Chỉ còn vài ngày nữa, hàng triệu tỷ đồng được bơm ra nên kinh tế VN để cho một mục tiêu tăng trưởng 2 con số trong nhưng năm tiếp theo của Việt Nam. Một tương lai tươi sáng đang ở phía trước, cả đất nước như một đại công trường, mọi người đang làm việc hăng say và thần tốc; chính bản thân tôi đang cảm thấy mình hừng hực khí thế, cố gắng làm việc và học hỏi để góp sức nhỏ nhoi vào quá trình phát triển của đất nước.

Chủ Nhật, 23 tháng 11, 2025

Tôi đang cảm thấy mình không đủ năng lực

Gần đây có nhiều người tìm đến tôi nhờ giúp đỡ. Người thì nhờ tìm hộ công việc, người thì xin chỗ thực tập, người thì muốn tôi bán giúp hàng, người thì nhờ tôi dạy về IT…

Hai năm qua, tôi sống khá khép mình ở một nơi xa thành phố Hà Nội, ít giao lưu và cũng không còn chơi bời nhiều. Lý do là tôi lập gia đình và có hai đứa con trong khoảng thời gian rất ngắn. Thời gian dành cho bọn trẻ chiếm hầu hết quỹ rảnh của tôi, và tôi cũng muốn dành trọn những năm đầu đời cho chúng.

Khoảng 1–2 năm trở lại đây, việc làm ăn trở nên khó khăn hơn trước, vì thế tìm việc hay buôn bán cũng vất vả hơn nhiều. Những người tìm đến tôi một phần vì họ không có nhiều mối quan hệ hoặc không đủ khả năng tự xoay xở. Nhưng thực ra… tôi cũng giống họ.

Tôi đã cố gắng lục lại các mối quan hệ cũ để xem có thể giúp họ được gì không, và cũng tự mình hỗ trợ trong khả năng có thể. Nhưng rồi tôi nhận ra mình không còn đủ năng lực để giúp đỡ ai: mối quan hệ không còn bao nhiêu, kiến thức cũng quên dần, đầu óc thì chẳng nghĩ ra được gì.

Tôi cảm thấy bất lực với chính bản thân mình. Điều nhỏ nhoi duy nhất tôi có thể làm cho họ là lắng nghe và động viên họ kiên trì — vì thật lòng mà nói, chính tôi cũng đang vật lộn với cuộc sống của mình.

Thứ Bảy, 22 tháng 11, 2025

Bị người khác nhìn xuyên thấu cảm giác khó chịu làm sao

Tôi đang nằm trên giường đọc cuốn sách “Những tấm lòng cao cả” trong một buổi tối se lạnh của cái rét đầu mùa, thì bỗng nhiên một mảnh ký ức thời quá khứ hiện về.

Năm cấp 3, khi tôi học lớp 11, có một lần những đứa bạn trong lớp gán ghép tôi với một bạn nữ. Tất nhiên là tôi không thích bạn ấy, nhưng chuyện gán ghép thì trước giờ tôi vốn chẳng mấy để tâm.

Nhưng lần này lại khác: trong nhóm trêu chọc ấy có cả người con gái mà tôi yêu đơn phương từ lâu. Không hiểu sao lúc đó cơn giận trong tôi bỗng nổi lên. Tôi vốn dĩ là một đứa rất dễ tính và hiếm khi thể hiện cảm xúc, vậy mà hôm ấy tôi đã ném thẳng chiếc máy tính Casio (thời đó cũng khá đắt) về phía mấy đứa đang trêu mình, mặt mày đầy bực tức.

Đột nhiên thằng bạn tôi — một đứa có vẻ hiểu tôi hơn những người khác — đứng ra nói:
“Thôi chúng mày đừng trêu nó nữa, nó đang thích người khác mà cứ gán ghép linh tinh làm nó bực.”

Nó nhìn tôi rồi nhìn sang người con gái mà tôi thầm thương bằng một ánh mắt xuyên thấu, như thể nó hiểu hết những điều tôi giấu trong lòng. Mọi người xung quanh cũng có vẻ đoán ra phần nào, khiến tôi cảm thấy hơi ngượng.

Bị người khác nhìn thấu suy nghĩ là một cảm giác thật khó chịu… nhưng cũng rất thú vị. Ít ra, tôi biết vẫn có người thực sự hiểu mình.

Cơ thể với những vết sẹo chằng chịt

 Tôi sinh năm 1995, năm nay cũng ngót gần 31 rồi. Tôi đã trải qua 2 lần đại phẫu; một lần khi tôi còn bé tí, 3 tháng tuổi tôi mổ lồng ruột; ...